Thời gian vừa qua, câu chuyện người mẹ chồng sỉ vả con dâu vừa sinh được 10 ngày, thản nhiên bênh vực con trai ngoại tình được chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội.
Mẹ chồng độc hại
Trên trang cá nhân, “Anh Chánh Văn” – nhà văn Hoàng Anh Tú đưa quan điểm về mối quan hệ mẹ chồng – nàng dâu nhân câu chuyện đang gây bão khắp các nền tảng.
Xưa nay nhiều bà mẹ chồng vẫn hay mượn cớ “coi con dâu như con đẻ” để tự đặt mình vào vị trí đúng đắn tuyệt đối của bậc bề trên, còn người nghe, con dâu, bị tước đi quyền phản biện, buộc phải chấp nhận sự tổn thương như một nghĩa vụ của lòng biết ơn.
Nhiều bà mẹ chồng lấy những việc chăm sóc như đun nước, nấu cơm để biện minh và phản bác khi con dâu lên tiếng về tổn thương tinh thần. Theo nhà văn Hoàng Anh Tú, cách nghĩ này cực kỳ độc hại: coi sự hy sinh là giấy phép để được mạt sát người khác.
Với những bà mẹ chồng này, con dâu không phải người phụ nữ trưởng thành mà là kẻ cần phải uốn nắn, bằng lời nói và thái độ mỉa mai, bào mòn lòng tự trọng theo năm tháng.
Nhà văn Hoàng Anh Tú cho biết thêm: “Các bà hay sử dụng sự chăm sóc vật lý (bát nước, nồi cơm) để làm tấm khiên che đậy cho sự bạo hành tinh thần. Lối suy nghĩ này độc hại vô cùng. Nó mang ý nghĩa: “tôi đã vất vả vì cô, nên tôi có quyền mạt sát cô”.
Đáng sợ nhất là khi con dâu ở giai đoạn sau sinh – lúc thể chất và tinh thần đều mong manh. Khi ấy, những lời “dạy dỗ” đội lốt yêu thương dễ trở thành tổn thương sâu sắc.
Sự im lặng của người chồng và cách hạ thấp nhân phẩm nhân danh tình thân khiến ngôi nhà, đáng lẽ là chốn an toàn, lại trở thành nơi nguy hiểm nhất.
“Đàn ông không thể của riêng mình được…”
Câu nói “Đàn ông không thể của riêng mình được…” gây phẫn nộ không chỉ vì bênh vực sai trái, mà vì nó phơi bày một bi kịch truyền đời của một bộ phận phụ nữ khi trở thành mẹ chồng.
Bà mẹ chồng cũng từng là nạn nhân của gia trưởng và phản bội, nhưng thay vì chấm dứt vòng lặp đau khổ, bà lại hợp thức hóa nó.
Theo nhà văn Hoàng Anh Tú phân tích, trong niềm tin của bà mẹ chồng, nhẫn nhịn là số phận bắt buộc của phụ nữ: mình đã chịu thì người khác cũng phải chịu. Việc thừa nhận con trai sai đồng nghĩa với việc phải đối diện sự thật rằng cả cuộc đời cam chịu của bà là một nỗi đau không đáng có.
Vì thế, bà chọn cách biến phản bội thành “lẽ thường”, ép con dâu chấp nhận để vá víu cho vết thương chưa bao giờ lành của chính mình.

Nhà văn Hoàng Anh Tú nói thêm về cách “người mẹ chồng độc hại” đối diện với chuyện con trai mình ngoại tình bị vỡ lở.
Nhà văn cho rằng: “Khi con trai sai, những người mẹ chồng độc hại không hỏi con mình đã làm gì tồi tệ, mà quay sang chất vấn con dâu: “Mày đã làm gì để nó phải đi ra ngoài?”.
Sự bao che ấy không xuất phát từ tình yêu quá lớn, mà từ nỗi sợ rất sâu: Sợ mất con trai. Sợ con trai mình bị xã hội phán xét. Sợ phải thừa nhận rằng mình đã thất bại trong việc giáo dục nên một người đàn ông tử tế”.
“Mẹ chồng độc hại thường tin rằng mình là người chịu thiệt thòi và hy sinh nhiều nhất.
Họ nghĩ họ đang bảo vệ gia đình dòng họ. Nhưng sự thật trớ trêu là, trong những gia đình như thế, người trả giá đắt nhất không bao giờ chỉ có một người. Và người trả giá sau cùng, đau đớn thay, thường lại chính là người mẹ ấy”, nhà văn đưa quan điểm.
Kết lại, “anh Chánh Văn” cho rằng cách làm mẹ đúng đắn là dạy con đủ tử tế để biết chịu trách nhiệm, đủ trưởng thành để không cần mẹ đứng giữa cuộc hôn nhân của mình.
Nguồn: https://laodong.vn/gia-dinh-hon-nhan/me-chong-va-su-doc-hai-gay-bao-mang-xa-hoi-1652643.ldo



