Trong bức tranh phát triển đô thị và kinh tế tại Việt Nam, tình trạng đất đai bị ‘găm giữ’ dưới dạng dự án treo hoặc bỏ hoang là một nghịch lý nhức nhối. Trong khi nhu cầu nhà ở thực của người dân ngày càng lớn, hàng ngàn hecta đất tại các đô thị lớn lại nằm im, trở thành tài sản đầu cơ thay vì nguồn lực sản xuất.

Nghị quyết 21 của Ban Chấp hành Trung ương đã đặt ra cột mốc quan trọng: đến năm 2030, phải khắc phục triệt để tình trạng lãng phí và bỏ hoang đất đai. Đây không chỉ là mục tiêu hành chính mà là yêu cầu cấp bách để ổn định thị trường bất động sản.
Công cụ thuế lũy tiến: Từ tư duy đến hành động
Các chuyên gia kinh tế cho rằng, chỉ dừng lại ở các mệnh lệnh hành chính là chưa đủ. Giải pháp mang tính đột phá được đưa ra chính là áp dụng thuế lũy tiến đối với đất vượt hạn mức và đất không đưa vào khai thác.
“Thuế không chỉ là công cụ thu ngân sách, mà còn là công cụ điều tiết hành vi thị trường. Khi chi phí giữ đất vượt quá lợi nhuận kỳ vọng từ việc đầu cơ, các chủ sở hữu buộc phải đưa đất vào sử dụng hoặc thanh khoản lại cho người có nhu cầu thực.”
Những tác động dự kiến lên thị trường
- Giải phóng nguồn cung: Buộc các nhà đầu tư sở hữu quỹ đất lớn phải đẩy nhanh tiến độ dự án hoặc bán bớt để tránh sắc thuế cao.
- Kiềm chế giá đất: Làm giảm sức hấp dẫn của phân khúc đất nền đầu cơ, đưa giá trị bất động sản trở về sát hơn với giá trị thực.
- Tăng tính hiệu quả của vốn: Chuyển dịch dòng vốn từ đầu cơ đất đai sang các lĩnh vực sản xuất kinh doanh có sức lan tỏa kinh tế cao hơn.
Nguồn: https://tuoitre.vn/muon-giam-dau-co-dat-phai-danh-thue-manh-dat-bo-hoang-10026073022043168.htm

