Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 đình chỉ giảng dạy, xóa tên khỏi bia vinh danh tiến sĩ của một trưởng bộ môn vì người này dùng bằng giả.

Đây không chỉ là một quyết định kỷ luật nội bộ, mà là thông điệp mạnh mẽ về liêm chính khoa học.
Theo thông tin từ nhà trường, giảng viên giữ cương vị Trưởng bộ môn khoa Tiếng Anh đã thừa nhận sử dụng bằng tiến sĩ không hợp pháp.
Ngay khi phát hiện sai phạm, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 đã tạm đình chỉ công tác, đồng thời xóa tên khỏi bia tiến sĩ. Đây là cách xử lý dứt khoát, cần thiết và phù hợp với chuẩn mực của một cơ sở đào tạo sư phạm.
Bằng giả không chỉ là hành vi vi phạm pháp luật, mà trong môi trường đại học, nó còn là sự sụp đổ của đạo đức nghề nghiệp.
Đại học là nơi đào tạo đội ngũ trí thức cho xã hội, mỗi học vị, học hàm không phải để trang trí, mà là cam kết về năng lực, sự trung thực và trách nhiệm khoa học. Khi một giảng viên, lại là trưởng bộ môn sử dụng bằng giả, đó là sự phản bội niềm tin của nhà trường, đồng nghiệp, sinh viên và xã hội.
Nguy hại hơn, một người thầy không trung thực sẽ gieo mầm lệch chuẩn cho nhiều thế hệ người học.
Sinh viên có quyền đặt câu hỏi, nếu giảng viên gian dối để đạt học vị, thì những bài giảng về đạo đức nghề nghiệp, về phương pháp nghiên cứu khoa học, về trung thực học thuật còn bao nhiêu giá trị.
Trong khoa học, một sai lệch nhỏ về liêm chính có thể dẫn tới những hậu quả lớn về chất lượng đào tạo và uy tín học thuật.
Việc xóa tên khỏi bia tiến sĩ vì thế không mang tính “bêu tên”, mà là sự trả lại đúng ý nghĩa của vinh danh. Vinh danh chỉ dành cho những người xứng đáng. Một khi bằng cấp không trung thực, mọi danh xưng đều rỗng tuếch.
Liêm chính khoa học là nguyên tắc cốt lõi, không có “vùng xám” và không có ngoại lệ.
Vụ việc này cũng đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với các cơ sở giáo dục đại học, phải siết chặt hơn nữa công tác kiểm tra, xác minh văn bằng, học vị; không chỉ ở khâu tuyển dụng mà cả trong quá trình bổ nhiệm, quy hoạch cán bộ.
Không thể để những “lỗ hổng” kéo dài nhiều năm, đến khi bị phát hiện mới xử lý, bởi cái giá phải trả không chỉ là uy tín của một cá nhân, mà còn là danh dự của cả một môi trường học thuật.
Bục giảng đại học không có chỗ cho bằng giả và sự gian dối. Một người thầy thiếu trung thực thì không thể dạy sinh viên trung thực; một giảng viên không liêm chính khoa học thì không thể đào tạo ra những nhà khoa học tử tế.
Xử lý nghiêm minh không phải để trừng phạt, mà để giữ cho giáo dục đại học một giới hạn đạo đức bất khả xâm phạm.


